Nguồn: Noveltoon. Trạng thái: Đang ra. Đánh giá: 9.2/10 từ 13 lượt. Nhân vật chính: Hàn Nhậm Phục × Tiêu Ý Nhã. Giới thiệu. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy, Vốn cô cũng vô cùng giày xéo
Tác giả Tuyết Mai -- Thể loại: Đô thị , Ngôn Tình - Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì lại là thanh mai trúc mã của anh ấy, Vốn cô cũng vô cùng giày xéo nếu như cả bả cứ dây dưa với nhau thế này.
Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện mới một cách nhanh chóng và đầy đủ.
HÀN NHẬM PHỤC, HỐI HẬN ĐÃ MUỘN! tmaii1205. 5 3 23. Hàn Nhậm Phục × Tiêu Ý Nhã Tiêu Ý Nhã ở bên Hàn Nhậm Phục suốt ba năm, bị hắn giày vò suốt ba năm, cũng nhìn hắn thân mật với người khác ba năm.Đến khi cô mệt rồi, không còn đủ sức chạy theo sau người đàn ông ấy
Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn - Chương 15 Tác giả: Tuyết Mai Hàn Nhậm Phục nghe Trác Văn nói cái thai trong bụng Kì Liên không phải của hắn, mà là do ả đàn bà này mây mưa bên ngoài tạo thành. Nhất thời chịu không nổi đả kích, trợn mắt. Xoay người mặt đối mặt với Kì Liên, lạnh giọng nói một chữ qua kẽ răng. - Thật?
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Ngày hôm ấy, lần đầu tiên sau vài tháng Tiêu Ý Nhã rời khỏi Hàn gia, Hàn Nhậm Phục sai người đi điều tra nơi ở của cảm thấy có lẽ bản thân đã hiểu sai điều gì, hoặc tệ hơn là bỏ lỡ điều gì Nhậm Phục nghĩ lại tất cả những điều Tiêu Ý Nhã đã nói với mình, cùng những cảnh báo của Hàn Nhậm Phục không phải là người sẽ mù quáng vì tình. Vậy tại sao từ trước đến nay hắn luôn không phát hiện bất kì điều gì khả nghi?Trác Văn thì không nói, còn Kì Liên?Hàn Nhậm Phục luôn đinh ninh một lòng rằng người hắn yêu là Kì Liên, bởi giữa sự chán ghét với Tiêu Ý Nhã và cảm giác thân mật giữa hắn và Kì Liên, Hàn Nhậm Phục cho rằng đó là tình hai người phụ nữ luôn ở bên hắn... Tiêu Ý đó có phải là tình yêu hay không?Hàn Nhậm Phục cả đời sáng suốt, giờ lại vì chút định kiến nông cạn của mình mà rơi vào một mớ lầy hỗn độn, không cách nào thoát ra muốn chứng minh một vài Thị theo yêu cầu của Hàn Nhậm Phục, tất cả giám đốc từ lớn đến nhỏ trong tập đoàn đều được gọi đến. Bọn họ đều không biết có chuyện gì, chủ tịch đột nhiên muốn họp khẩn cũng không phải chưa từng xảy họ đều là những tay lăn lộn nhiều năm, trực giác mách bảo cho họ biết, lần này sẽ có người ngã thuyền chiếc bàn dài ở phòng họp tối cao của Hàn Thị, Hàn Nhậm Phục ngồi ở vị trí chủ tọa, nét mặt âm trầm. Đa số đều đã đông đủ hết, nhưng người hắn cần đến lại tới muộn...Khoảng hai phút sau, Trác Văn cùng Kì Liên lần lượt bước vào, gật đầu chào Hàn Nhậm Phục trước khi ngồi vào vị trí của Nhậm Phục đưa mắt nhìn họ, khóe miệng nhếch lên một đường cong khó mà phát hiện khi đã ổn định vị trí, thư kí tiến lên đưa cho hắn một xấp tài liệu, Hàn Nhậm Phục cầm lên, nói với tất cả mọi người. - Hẳn các vị giám đốc, các vị cổ đông ở đây đều biết sắp tới Hàn Thị có một dự án nghìn tỷ, kết hợp cùng với Bùi Thị và Lâm Thị?Mọi người ngồi trong phòng đưa mắt nhìn nhau, Kì Liên và Trác Văn ngồi phía cuối đầu bên kia của bàn dài, đối diện với ánh mắt thâm sâu của Hàn Nhậm Phục, bất chợt cảm thấy lạnh Nhậm Phục đưa mắt quét qua một lượt, cố ý dừng lại chỗ Kì Liên và Trác Văn lâu hơn một chút rồi mới rời đi, lại tiếp Dự án lần này có tầm quan trọng rất lơn đối với tập đoàn và với Nhậm Phục tôi. Ảnh hưởng tới tương lai phát triển của Hàn Thị. Vậy nên yêu cầu trong từng khâu, từ quá trình, từng con số phải chính xác tuyệt đối. Thế nhưng... Mọi người bên dưới im lặng đợi hắn nói Ngồi ở đây, đã có người lạm dụng chức quyền, thao túng bộ phận kế toán, bộ phận tài chính, cấu kết với những thành phần khác để làm giả số liệu giao dịch, quản lí nghĩa vụ thuế nhà nước...Lập tức một trận xôn xao phát ra, mọi người đều kinh hồn bạt vía trước thông tin này. Phải biết, tập đoàn của họ là một chuỗi các liên kết doanh nghiệp và chủ đầu tư. Nếu như Hàn Nhậm Phục nói là thật, khi dự án được hoàn thành và mọi việc vỡ lẽ, chính bản thân họ cũng sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí mất trắng và ngồi Nhậm Phục đưa ngón tay gõ mặt bàn, lập tức bầu không khí im lặng trở lại. Lúc này, Kì Liên và Trác Văn đang sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh. Nhưng vẫn không dám lên tiếng, vì lúc này lên tiếng chẳng khác nào tự chui đầu vào Nhậm Phục cố ý nhìn hai người họ cúi gằm mặt. Sau đó mới đứng dậy, khoanh tay, lạnh giọng Giám đốc Kì, giám đốc Trác, tôi nói có đúng không?Kì Liên và Trác Văn giật nảy cả mình, mọi người đều đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía này. Lúc bấy giờ, Trác Văn dù đang run cầm cập, vẫn lên Thưa Hàn Tổng, tôi không nghĩ trong nội bộ của chúng ta lại có thể xảy ra việc nghiêm trọng như Nhậm Phục nhếch môi cười Ý giám đốc Trác là tôi ăn nói linh tinh, đổ oan cho các vị?Trác Văn và Kì Liên kinh hoàng nhìn lên."Hắn...hắn đã biết chuyện hai người làm rồi sao?"Trác Văn gượng cười, gương mặt cứng Hàn tổng, tôi thật sự vẫn chưa hiểu ý Nhậm Phục nhướng mày. Đọc ??uyện hay, ??uy cập ngay ﹏ ??Um? ? ﹏- Chưa hiểu?Hắn gật đầu, quay người nói với trợ Mở USB.
- Tôi chỉ nói một lần này nữa thôi. Ý Nhã đang ở đâu?Cao Hiên nhìn Hàn Nhậm Phục, nghĩ rằng bây giờ có giấu cũng vô dụng. Chi bằng cứ để họ tự giải quyết với nhau, bèn gật đầu Đi theo Nhã mấy ngày qua luôn là sống rất thảnh thơi, ngày thì nằm cuộn người như một con mèo trên giường bệnh cạnh Cao Ngạn bây giờ đang là đầu đông, giường bệnh lại gần một cái cửa kính sát đất, ban ngày sẽ có nắng rọi vào, ấm áp đến là thoải mái. Đêm cũng không về nhà nữa, nằm kể chuyện cho Cao Ngạn Thiên nghe, lâu lâu sẽ nói dăm ba câu về chuyện sau Sau này khi tỉnh dậy, cậu sẽ kể lại cho tớ nghe để tớ không quên Ngạn Thiên, ૮ɦếƭ rồi sẽ đi đâu nhỉ?- Tớ có thể ở lại đây không, chờ đến khi cậu thành một ông lão già lụ khụ rồi sẽ đến tìm Haha, dáng vẻ đó của cậu chắc hẳn rất buồn cười. Cười đến đau lòng như thế...Hàn Nhậm Phục đi theo sau Cao Hiên băng qua những dãy hành lang thật dài, cuối cùng dừng lại tại một căn phòng vip lớn, xung quanh cũng rất yên Hiên mở cửa bước vào trước, Hàn Nhậm Phục có hơi do dự nhưng cũng bước vào trong, Cao Ngạn Thiên vẫn hôn mê như cũ. Tiêu Ý Nhã thì đang nằm ngủ bên cạnh rất gầy, nom còn gầy hơn lúc vừa ra khỏi Hàn Nhậm Phục không biết cảm giác lúc này của mình là biết, mình chẳng xứng để nói ra hai chữ giá như, cũng không thể hối dù hắn không biết đâu là sự thật, nhưng không biết đã là một cái vì hắn không biết, hắn không đủ tư cách để nói bất kì điều gì với cô. Chẳng phải trong ba năm sống chung, hắn chưa từng vì cô mà nhìn lại một cái hay sao?Giờ hắn hối hận để làm gì? Đáng thương cho ai xem? "Hàn Nhậm Phục, mày chính là xứng đáng bị như vậy."Hàn Nhậm Phục chẳng nói một lời, chỉ đứng cạnh giường bệnh nhìn Tiêu Ý Nhã rất Hiên biết giờ phút này hắn không thể làm gì khác, chỉ đành xoay người rời có hận Hàn Nhậm Phục hay không? Hận, đương nhiên hận, hận tới mức chỉ muốn lột xương xẻ thịt hắn, hỏi hắn tại sao lại ngốc đến vậy, mù quáng đến thế? Hỏi hắn tại sao lại xem thường Ý Nhã của anh, tại sao lại chán ghét anh cũng chẳng có quyền lên tiếng. Tuy rằng đối với anh, Ý Nhã chẳng khác nào em gái anh biết Ý Nhã, cô có lẽ chẳng hề trách móc Hàn Nhậm Phục chút nào...Vì anh biết, trong lòng cô chỉ có duy nhất một mình Hiên cười chua xót, cảm thấy đau lòng thay cho em trai mình."Ngạn Thiên, thằng bé ngốc..."Hàn Nhậm Phục vén lại mớ tóc rối trên đầu Tiêu Ý Nhã, bế cô lên, trở về nhà. "Ý Nhã, về nhà thôi"Nhưng đã bị Cao Hiên ngắn lại dưới đại sảnh của bệnh viện, anh cố đè cơn tức giận của mình xuống, Em ấy đang bệnh, cậu định đưa em ấy đi đâu?Hàn Nhậm Phục liếc mắt, lạnh giọng Chẳng phải cậu nói em ấy sắp ૮ɦếƭ sao?Cao Hiên sững người. Phải, Tiêu Ý Nhã nửa tháng nữa sẽ làm phẫu thuật, vậy anh giữ cô ở lại cũng không để làm là...Hàn Nhậm Phục nói Cậu không cứu được em ấy, giữ em ấy lại làm gì?Cao Hiên bỗng chợt bật cười. - Vậy cậu nghĩ em ấy muốn trở về?Hàn Nhậm Phục không đáp, cúi đầu nhìn gương mặt đang say ngủ trong lòng, lẩm Em ấy muốn về nhà...Nói rồi rời đi. Cao Hiên ở phía sau nhìn theo, trong lòng không rõ tư vị Nhậm Phục là một kẻ ích anh cũng là một kẻ ích kỉ đấy thôi, anh đã chấp nhận để Ý Nhã làm phẫu thuật thay tim cho em trai với Hàn Nhậm Phục, anh cũng là một tên khốn nạn chẳng kém trên xe, Hàn Nhậm Phục vẫn bế Tiêu Ý Nhã ở trên tay. Dáng người cô vốn dĩ đã nhỏ gầy, giờ lại càng nhẹ hơn, ôm trên tay cũng không khác ôm một con mèo là không thể sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình. Rất lâu rất lâu mới nhẹ nói ra hai Xin lỗi.
Tiêu Ý Nhã bắt đầu hôn mê sâu. Vết roi đánh trên người vì quá nhiều mà ống tiêm thuốc cầm máu của Cao Hiên hầu như không có tác Hiên làm vài kiểm tra thân thể cơ bản, phát hiện mười ngón tay của cô đều gãy, tức giận tới mức thở phì Nhậm Phục châm thuốc, càng rít càng trầm mặc, ánh mắt né tránh không nhìn vào thân thể máu me trên Hiên quay người, điên tiết chất Tại sao lại làm như vậy với em ấy? Hàn Nhậm Phục không trả lời, tiếp tục hút thuốc, ánh mắt nhìn ra sân trước, gióng tai nghe tiếng xe cấp Hiên dằn mạnh hộp thuốc xuống Mẹ nó, cậu là thắng khốn. Không những đánh em ấy, còn bẻ gãy mười đầu ngón tay. Tôi nói, nếu không cứu được Nhã Ý, đời này tôi với cậu xem như chưa từng quen Nhầm Phục có vẻ không tin nổi, mơ hồ hỏi Cậu nói gì cơ? Cao Hiên cười gằn, cho rằng Hàn Nhậm Phục biết rồi còn vờ vịt, châm Tôi thấy cậu là bị Kì Liên làm cho mù mờ đầu óc Nhậm Phục hồi phục tinh thần, hừ lạnh một tiếng, cũng không biết trong đầu hắn rốt cuộc đang nghĩ Là cô ta đáng bị như Hiên không thể tin được hắn sẽ nói ra những lời như vậy, cười Vậy ra chính cậu sai người đánh em ấy sao?Hàn Nhậm Phục định phản bác, nhưng hắn có thể phản bác điều gì. Chính hắn đã là người ra lệnh cho thuộc hạ dẫn Ý Nhã ra ngoài, hắn nên nói mình vốn dĩ không biết Ý Nhã bị đánh sao?Chính bản thân hắn cũng cảm thấy nực này từ bên ngoài, xe cấp cứu đã tới. Cao Hiên cẩn thận bế Tiêu Ý Nhã lên, trước khi bước ra khỏi phòng còn để lại một Hãy nhớ những chuyện hôm nay cậu đã làm. Hàn Nhậm Phục nhìn theo bóng lưng hai người họ rời đi, siết chặt nắm đấm cùng với tẩu thuốc trong tay. Mặc kệ cho mồi lửa của tẩu thuốc kia xém vào da thịt, hắn vẫn như cũ đứng im, nét mặt âm trầm."Tiêu Ý Nhã..."Tiêu Ý Nhã bị thương rất nặng, khi được đem vào bệnh viện, tình trạng cô bắt đầu lâm vào nguy kịch. Cao Hiên dùng hết tất cả kinh nghiệm mình có trong đời, cùng với những bác sĩ khác nhặt về cho cô một cái mạng Ý Nhã gãy hết mười ngón Hiên biết, linh hồn cô có lẽ cũng đã vỡ Ý Nhã hôn mê gần một tuần, gần một tuần này, hầu như đêm nào Hàn Nhậm cũng tới, nhưng hắn chỉ đứng bên ngoài nhìn vào, rạng sáng liền rời đi, thần không biết quỷ không hắn cũng không rõ vì sao mình lại làm Tiêu Ý Nhã tỉnh lại, Cao Hiên chỉ nhẹ vỗ vai cô, nói một câu đến lúc phải buông tay rồi, Ý Nhã không trả lời, nhè nhẹ gật Nhậm Phục nghe tin cô đã tỉnh, cũng không tới nhìn nữa. Kì Liên xuất viện, hắn liền lái xe đến đón cô về nhà. Cùng với chuyện đêm ấy Tiêu Ý Nhã bị đánh tới mất nửa cái mạng không còn đề cập Ý Nhã nằm viện gần hai tháng thì ra về, nhưng cô không về Hàn Gia nữa mà được Cao Hiên thuê cho một căn chung cư nhỏ. Đến bây giờ mới dần hồi tưởng lại mọi việc. Tiêu Ý Nhã là chị họ của Kì Liên, cũng là hôn thê của Hàn Nhậm Phục. Cuộc hôn nhân này được cha mẹ hai bên sắp đặt từ khi hai người chưa ra Hàn Nhậm Phục cùng Kì Liên lại là thanh mai trúc mã từ nhỏ, tình cảm sâu đậm. Đột nhiên có một Tiêu Ý Nhã là cô chen vào, Hàn Nhậm Phục theo lẽ chán ghét cô cực năm trước, cha mẹ cô vì tai nạn qua đời, chú dì liền ra sức để Kì Liên cùng Hàn Nhậm Phục thân cận. Chỉ có mẹ của Hàn Nhậm Phục, Hàn phu nhân là còn để mắt tới vụ đính hôn kia, ép Hàn Nhậm Phục đưa cô về nhà sống Nhậm Phục không thể không nghe lời mẹ, nhưng hắn đưa cô về cũng chỉ xem cô như không khí, vẫn yêu chiều Kì Liên, nói rằng sẽ tìm cách hủy hôn với Ý Nhã bình lặng sống, cho đến một ngày, Kì Liên thông báo mình mang thai của Hàn Nhậm Tiêu Ý Nhã biết đó vốn không phải của hắn."Hàn Nhậm Phục... anh thực ngốc"
Thông tin truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! Tác giảTuyết Mai Thể loạiNgôn Tình, Đô Thị Trạng tháiĐang ra Đánh giá từ 1 lượt Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Nhưng cái người mà anh ta nâng niu chiều chuộng kia lại phản bội anh ta, mà anh ta chỉ một mực che chở, một mực tin lời cô ta, không thèm để ý những gì cô nhắc nhở...Tổn thương cũng đã đủ rồi, cô nghĩ đã đến lúc cần từ bỏ...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ngôn Hoan hay Điện Đức Hoàng.
Đánh giá 10/10 từ 1 lượt Bạn đang đọc truyện Hàn Nhậm Phục, Hối Hận Đã Muộn! của tác giả Tuyết Mai. Tiêu Ý Nhã và Hàn Nhậm Phục vốn có hôn ước với nhau nhưng em họ của cô, Kì Liên, lại là thanh mai trúc mã của anh ấy,Vốn cô cũng vô cùng giày xéo nếu như cả bả cứ dây dưa với nhau thế cái người mà anh ta nâng niu chiều chuộng kia lại phản bội anh ta, mà anh ta chỉ một mực che chở, một mực tin lời cô ta, không thèm để ý những gì cô nhắc nhở...Tổn thương cũng đã đủ rồi, cô nghĩ đã đến lúc cần từ bỏ...Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Toàn Giới Giải Trí Đang Đợi Chúng Ta Ly Hôn hoặc Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương
hàn nhậm phục hối hận đã muộn